عبس
He Frowned • 42 ayahs • Meccan
بِسْمِ ٱللَّهِ ٱلرَّحْمَٰنِ ٱلرَّحِيمِ
1Y (Muhammad) cau mày và quay mặt sang phía khác.
2Do một người mù đã đến gặp Y.
3(Này Muhammad), Ngươi biết điều gì chăng? Biết đâu người đàn ông (mù) đó sẽ được tẩy sạch.
4Hoặc được nhắc nhở và điều nhắc nhở đó mang lại điều hữu ích cho y.
5Đối với kẻ tự cho là mình giàu có và đầy đủ.
6Ngươi lại ân cần với hắn.
7Và Ngươi phải chịu trách nhiệm gì nếu người mù đó không được tẩy sạch.
8Còn đối với ai hối hả chạy đến Ngươi.
9Vì thực sự kính sợ (Allah).
10Ngươi lại lơ là và thờ ơ với y.
11Không, đây thực sự là một lời cảnh tỉnh.
12Vì vậy, ai muốn thì hãy nhớ lấy.
13Những điều trong các tờ Kinh cao quý.
14Uyên thâm, tinh khiết.
15Do bàn tay của các vị Thiên Thần
16Vinh dự và đạo đức (ghi chép).
17Thật vậy, con người đáng muôn chết, sao y lại dám phủ nhận Ngài (Allah)?
18Từ cái gì y được Ngài tạo ra?
19Từ một giọt tịnh dịch rồi được ấn định hình hài.
20Rồi, y được mở cho con đường dễ dàng (trong cuộc sống).
21Rồi Ngài làm cho y chết đi và cho y xuống mộ.
22Rồi khi muốn, Ngài sẽ làm cho y sống lại.
23Quả thật, con người không thi hành theo mệnh lệnh của Ngài.
24Con người hãy nhìn thức ăn của y xem.
25Quả thật, TA (Allah) đã xối nước xuống dồi dào.
26Rồi TA đã làm đất nứt thành mảnh.
27TA làm mọc ra các hạt trong đó.
28Nho và rau cải xanh tươi.
29Ô liu và chà là.
30Và những khu vườn rậm rạp.
31Và trái quả và cây cỏ.
32Một nguồn lương thực cho các ngươi và gia súc của các ngươi.
33Nhưng khi tiếng còi hụ chát chúa xảy đến.
34Đó là Ngày mà mỗi người sẽ chạy bỏ anh em của mình.
35Bỏ mẹ bỏ cha.
36Bỏ vợ và con cái.
37Vào Ngày đó, mỗi người quá lo âu cho bản thân mình đến nỗi quên bẵng đi người khác.
38Vào Ngày đó, có những gương mặt sẽ sáng rỡ.
39Tươi cười với những tin vui.
40Và vào Ngày đó cũng có những gương mặt sẽ bị phủ đầy bụi.
41Đen đúa và âu sầu.
42Đó là những kẻ vô đức tin, tội lỗi, xấu xa.